Khi Diego Costa tịt ngòi, và Lampard sút tung lưới Chelsea

Chelsea chỉ còn cách chiến thắng vài phút, nhưng rồi đội quân của Jose Mourinho vẫn phải chấp nhận phải chia điểm với Man City, bởi người cũ Frank Lampard.
Những toan tính của Mourinho

Trong một mùa giải mà Premier League trải qua nhiều biến động và bất ngờ, không phải ngẫu nhiên mà Chelsea toàn thắng 4 vòng đầu tiên. Jose Mourinho cùng hai tân binh Cesc Fabregas và Diego Costa là những chìa khóa tạo nên khác biệt.

Mourinho đã có những toan tính hợp lý khi làm khách trước nhà ĐKVĐ

Trên sân Etihad, nơi Chelsea từng có 11 chiến thắng trong quá khứ (nhiều hơn bất kỳ một CLB nào khác ở Premier League đến làm khách tại đây), mục tiêu của Mou là giành trọn 3 điểm.

Để đạt mục đích, “người đặc biệt” đã chọn giải pháp phòng ngự chặt chẽ. Cách mà Mou bố trí đội hình khiến người ta liên tưởng đến khái niệm mà chính ông luôn nhắc đến trước đây, “xe buýt hai tầng”. Các cầu thủ Chelsea đá rất thấp, phòng ngự nhiều tầng và khiến Man City chỉ biết cầm bóng mà không thể tấn công.

Một vài lần Man City có cơ hội để dứt điểm trúng đích, và trong những tình huống như vậy thủ thành Courtois đều làm chủ. Chelsea không cầm bóng, nhưng chính những cầu thủ đến từ London nắm quyền chủ động về thế trận.

Thẻ đỏ của Zabaleta cũng là một toan tính của Mou

Ngoài ra, Mou còn chỉ đạo các học trò biết cách tạo sự căng thẳng cần thiết, đặc biệt là khi tranh chấp với những cầu thủ đã nhận thẻ vàng của Man City. Việc Pablo Zabaleta nhận thẻ vàng thứ hai cũng nằm trong tính toán ấy.
Khi đội chủ nhà chỉ còn 10 người trên sân, cũng là lúc Chelsea thay đổi thế trận theo hướng đẩy đội hình lên cao hơn. Hiệu quả đến gần như ngay lập tức. Chỉ 5 phút sau khi đá hơn người, The Blues ghi bàn mở tỷ số nhờ công Schuerrle.

Mọi thứ gần như là hoàn hảo, đúng như toan tính của Mourinho, ít nhất là cho đến phút 77 của trận đấu.

Nhát kiếm định mệnh của Lampard

Lần đầu tiên ở Premier League, Diego Costa tịt ngòi

Những gì Mourinho làm đều rất hợp lý, nhưng dường như ông không tính đến nước cờ của người đồng nghiệp Pellegrini, khi tung Lampard vào sân. Một tiền vệ thay cho hậu vệ trái, trong cảnh thiếu người. Hoặc nếu có tính đến điều này, Mou thực sự sai lầm khi không đưa ra giải pháp để phong tỏa Lampard.
Không một ai trên sân Etihad hiểu Chelsea và Mou như Lampard. Họ đã cùng làm việc ở Chelsea trong rất nhiều năm. Lampard nắm rõ điểm mạnh – yếu của các đồng đội cũ, đặc biệt là hàng thủ, khi thời gian cách xa chỉ mới vài tháng.

Lampard đã rất thoải mái trong những phút đầu tiên có mặt trên sân. Các thành viên Chelsea nghĩ rằng Lampard đã già? Đúng là anh không còn trẻ nữa, ở cái tuổi 36. Thế nhưng, Frank vẫn còn nhạy bén, nhất là khi nhiều cầu thủ trên sân đã thếm mệt sau hơn 80 phút căng thẳng.

Trên khán đài, các CĐV Chelsea bày tỏ tiếc nuối khi mất Lampard

Điều gì đến rồi cũng phải đến. Một pha dứt điểm tinh tế của Lampard đã giúp Man City giành lại 1 điểm, và buộc Chelsea chấm dứt mạch toàn thắng ở Premier League. Các thành viên Chelsea chết lặng, và bản thân Mou cũng thế.

Chelsea được đá hơn người, đã có bàn dẫn trước, nhưng lại không thể kết liễu được đối thủ. Khoảng cách một bàn quá mong manh khi đá sân khách (phải thừa nhận, đã có chút không may với Chelsea, khi bóng một lần tìm vào cột dọc khung thành Joe Hart).

Từ đầu mùa, trên mặt trận Premier League đến Champions League, Chelsea đang thành công với những con người mới. Nhưng, lần đầu tiên Diego Costa – thần tài của Mou – tịt ngòi sau 4 trận đá chính ở Premier League, Chelsea phải trả giá bởi người cũ của chính mình.

Dưới sân, Lampard tung nhát kiếm định mệnh vào niềm kiêu hãnh của đội bóng cũ

Vì nhiều yếu tố khách quan và chủ quan, Lampard và Chelsea quyết định đường ai nấy đi. Cho dù tiền vệ người London không hề ăn mừng khi sút tung lưới Courtois, như một cách thể hiện tình yêu với Chelsea, thì những CĐV The Blues vẫn cảm thấy đắng trong lòng.

Họ, những CĐV Chelsea, không hề muốn mất Lampard – một biểu tượng chiến thắng trong hơn một thập niên qua. Chelsea đã không níu kéo Lampard, để rồi ngay lần đầu tái ngộ, anh tung nhát kiếm vào trái tim kiêu hãnh của Abramovich và Mourinho.