Trận thua mới, vấn đề cũ – Đáng ngại cho Hoàng Anh Gia Lai

Trận thua mới, vấn đề cũ - Đáng ngại cho Hoàng Anh Gia Lai

HAGL đã thua, chúng ta không phải chờ lâu để thấy HLVGraechen và học trò “nếm mùi” V-League. Không có thảm họa nào ở đây hết, nhưng đã đến lúc đặt Hoàng Anh Gia Lai trên mặt đất được rồi. Các em không thể cất cánh bay cao mà không có đà, khi đôi chân lơ lửng giữa những lời khen hào phóng.

Đẹp mà không đẹp

Trận đấu duyên nợ Gạch – Gỗ một thời được tái hiện với một phong vị rất mới lạ. Với Hoàng Anh Gia Lai, họ không đá giải U19, U21, mà quyết đem quân thử sức ở giải đấu cao nhất, đồng nghĩa với việc phải chấp nhận gặp các đàn anh kinh nghiệm hơn, dá quyết liệt hơn, lắm chiêu trò hơn. Còn với ĐTLA, chắc không ít người thấy không vui trước chiến thắng, cách thắng của họ. Nhiều người đang say mê ủng hộ bóng đá đẹp của HAGL, và cảm thấy khó chịu khi một đội “không đẹp bằng” lại… cứ thắng. Thật ra, chính Hoàng Anh Gia Lai cũng không có gì thực sự đẹp trong trận thua tâm phục này.

Tỷ số không đẹp, phối hợp chưa đẹp, và sự thiên vị dành cho các em đến từ cả khán giả lẫn bình luận viên, cộng thêm chút ít ưu ái từ trọng tài, nó cũng làm bớt đi vẻ đẹp của một trận đấu thể thao sòng phẳng. Công Phượng và nhiều đồng đội đã chạm ngưỡng 20 tuổi, trong bóng đá chuyên nghiệp – nếu Hoàng Anh Gia Lai đang theo đuổi thứ đó, thì độ tuổi này đã dám bước chân ra đấu trường chính thức kiểu như V-League, sẽ không có quyền mong đợi sự chăm bẵm, nâng niu nào hết. Bóng đá là cuộc chơi của những người đàn ông, mạnh được yếu thua, lý thuyết về tinh thần fair play hay ban bật hoa mỹ không phải cứ học xong là trở thành cầu thủ lớn, đội bóng lớn.

Với những ai theo dõi lứa U19 một cách thận trọng, thất bại vừa qua của Hoàng Anh Gia Lai không gây bất ngờ cho lắm. Phòng ngự phản công chưa chắc vì người ta sợ, mà vì người ta biết đó là cách hay để hạ gục một đội thích tràn lên ồ ạt và sau lưng thì đầy sơ hở như HAGL lúc này. Công Phượng chơi khá cá nhân, em phung phí quá nhiều bóng cho những cú qua người hỏng hay vấp ngã, tinh thần quyết chiến cộng thêm tuổi nghề giúp cầu thủ ĐTLA phong tỏa tốt ngôi sao đình đám nhất bên phía Hoàng Anh Gia Lai. Những niềm hy vọng khác như Tuấn Anh, Xuân Trường vẫn đá khá hiền và khá chậm, lên bóng không đủ nhanh, bén, chuyền vượt tuyến cũng còn thiếu chuẩn chỉnh. Một lần nữa, bàn thắng của HAGL lại đến từ một cú sút xa chứ không phải một pha phối hợp, và lại có dấu ấn của thủ thành đối phương để nó trở thành bàn thắng.

Về mặt phòng ngự, có thể nhận định, hàng phòng ngự của HAGL không hơn gì mặt bằng V-League, thậm chí là khá dở, khá tệ. Không hiểu HLV Graechen sẽ xử lý các điểm yếu của đội như thế nào, khi ông đã có khá nhiều thời gian mà chưa hề giải quyết được. Khán giả sẽ vẫn cứ nhìn Công phượng một mình đi bóng, nhìn tuyến giữa bị lép vế khi tranh chấp, nhìn cách tấn công trăm lần như một, nhìn hậu vệ mắc lỗi và thủ môn vào lưới nhặt bóng. Sự tái diễn và tiếp diễn ấy nói đi nói lại thì nhàm, nhưng không nghi ngại sao được. Rõ ràng, chỉ cái danh “đá đẹp” là quá ít để làm nên một đội bóng thành công.

Liệu HAGL có tiến bộ?

ĐTLA họ không đá với một đội đàn em đơn thuần, họ đá trong tư thế của một đội có mục tiêu trụ hạng trước một đội bóng trẻ được cho là tương lai của bóng đá nước nhà, được truyền thông xưng tụng như những siêu sao mới, với kỹ năng và chiến thuật của châu Âu. Phòng ngự phản công bài bản, có sự già dơ khôn ngoan khi cần, ĐTLA không hề đổ bê tông hay cầu hòa, họ đã chơi đủ hay, đủ hợp lý để giành chiến thắng. Bất kể ai có đổ lỗi cho mặt sân lạ, thời tiết xấu, những thứ quá đỗi bình thường trong bóng đá, đó cũng là cách bao biện vô nghĩa. HAGL cần phải thua, xứng đáng thua, và họ thua vì họ chưa đủ giỏi để thắng, đừng chạy trốn sự thật đó. Sự thật không xấu, nó là cái cần phải nhìn vào để trở nên tốt hơn những lần sau.

Chúng ta, một cộng đồng thiếu thốn niềm tin đã đối xử thừa niềm nở, thừa rạo rực với các nhân tài U19 ở dạng tiềm năng. Đáng lẽ, sự công nhận toàn vẹn chỉ nên đến khi các em đã đạt được cái gì đó cụ thể. Cũng khó trách, vì cảm xúc, tình yêu thì không có nhiều toan tính hay xét đoán. Nhưng như vậy, vô tình làm tất cả nghĩ rằng, chính các em và chắc cả ông Graechen cũng nghĩ rằng, thứ bóng đá họ có đã trên tầm bóng đá Việt, V-League là giải đấu không xứng để họ trui rèn, chỉ là không có cơ hội cọ sát nào tốt hơn, tiện lợi hơn, dài kỳ hơn. Cuộc Cách mạng về phong cách đá bóng ấy hóa ra mới chỉ đi được bước đầu, còn bây giờ mới đúng là đi vào “thực hành”, đi vào tôi luyện.

Về cả tập thể lẫn cá nhân, HAGL chưa cho thấy sự chắc chắn, vượt hơn nào mang tính bền vững. Cứ xem như họ thiếu kinh nghiệm, nhưng tập huấn nhiều thế, đá giải nhiều thế, va chạm với các đối thủ mạnh nhiều thế mà hình như vẫn không có bất cứ sự trưởng thành nào, thức thời nào, biến hóa nào trong cách xử lý trận đấu của các em và của cả ông thầy người Pháp. Trách móc đối thủ đá phòng ngự, sử dụng tiểu xảo, chỉ biết phất bóng dài cho tiền đạo to cao, trách thủ môn đối thủ bắt hay là điều không nên. Nếu HAGL dễ dàng thua như thế, thì ở ngoài kia, trong những cuộc chiến thực sự, đối thủ nào cũng sẵn sàng phòng ngự, chơi tiểu xảo, có tiền đạo to cao và có thủ môn bắt hay, nếu vậy HAGL chỉ có đường… thua mãi. Họ cần mạnh mẽ lên, mạnh đủ để khuất phục những đội như ĐTLA, và nên nhớ trong bản đồ bóng đá Việt Nam lúc này, ĐTLA cũng chưa phải một cái tên ghê gớm.

Tiến bộ thì kiểu gì cũng sẽ tiến bộ, V-League khá dài và đa dạng thử thách, được tiếp xúc thực tế nhiều như vậy thì không muốn cũng phải tiến bộ. Vấn đề là tiến bộ đến đâu? Tư duy, quan niệm từ HLV trở xuống đã thích hợp, tối ưu chưa? Đã đang có một định hướng thông minh nhất để giúp lứa cầu thủ tiềm năng chạm tới đỉnh cao của bản thân các em chưa? Đó mới là những băn khoăn lớn nhất. Cuối cùng, kết quả không quan trọng mà lại vẫn quan trọng, thua một số trận sẽ giúp đội cải thiện để hay lên, nhưng nếu thua nhiều quá nó sẽ chứng minh đường lối của đội có vấn đề, và cũng ảnh hưởng xấu tới tâm lý cầu thủ. HAGL cần mau chóng xốc lại tinh thần lẫn chuyên môn cho quãng đường kế tiếp, vì bây giờ, mọi đội bóng đều muốn đánh bại họ như một cách tuyệt vời để thu hút cổ động viên.